Northern California Suiseki Stones — Sam Edge

Northern California Suiseki Stones
Sam Edge


Earlier that summer our club had taken a trip to the Trinity and the Klamath rivers.  On our drive up to our camp ground on the Klamath we stopped for lunch on the bank of the Trinity River.  It was a beautiful spot with picnic tables, shade trees, and the cool breeze of the roaring river.  I will post photos of that trip at some point.

After lunch we decided to try our hand at locating a few nice stones along the riverbank.  As I was wandering around turning over stones, I came to a clump of bushes that went right into the water.  I decided to go rummaging around in the bushes and low and behold just lying on the ground was this stone.  Janet has reminded me on several trips that often a stone is just lying there as if waiting for you to finally show up to pick it up.  This was clearly the case with this beautiful stone.  Not a single piece of this stone was underground – it was just as if it was patiently waiting for me to come along to pick it up and admire it.

Trinity River Stone, photo by Sam Edge
Trinity River Stone, photo by Sam Edge

Many are going to look at this stone and say “well it has been polished!”  Frankly, if I hadn’t been the one to pick it up in this exact state that is exactly what I would have said as well.  Is this a classic suiseki shape – of course not.  Do we love this stone – yes we do!

I ran this stone over to Mas to see what he thought.  He agreed that had he not been there he would have thought this old patina was created through polishing.  Mas thought this was perhaps the best stone our group found that day – at least until that point…  It is a beautiful stone from both sides.  We elected to have this side be the front as it just “felt better.”  Several people who have seen this stone have said that it should be cut to make a nice mountain stone.  To cut this stone would be to take away the very heart and beauty of it.  To think of the years that this stone was in the water being polished by the running water and sand that cascaded across all sides of this stone.  How long did it take to create this smooth and beautiful patina.  Certainly it was in the river for years and years.  What caused it to reach the shoreline and decide to stay rather than being returned the following winter – who knows.  Perhaps had we not been there that day to pick it up it would have returned last winter when the river once again rose and raged.  But on that Saturday we were there at just the right time to see its beauty and to make it a part of our collection.

To be direct this is not a stone we will sell or give away. At some point it will be returned to the trinity as it reminds us that most things in life are never owned but simply on loan.  I hope you think the diaza Koji Suzuki made for this stone allows us to appreciate it in how it is displayed.

Later that afternoon we headed on up to the Klamath river where we stayed less than 100 yards away from the water.  On Sunday, while walking the banks I had decided to run back and pick up a stone that I had sat aside to show Mas to see what he thought of it.  While walking back and before crossing over some 6 foot bushes to where our group was sitting on the river bank while watching small, fresh steelhead running through the water I looked down and saw this stone.

Tranquility, photo by Sam Edge
Tranquility, photo by Sam Edge

We will need to post some more photos of this stone for you as this bronze color patina is natural and unpolished by human hands.  At first when I saw it I wasn’t quite sure what it was other than a deep copper colored bronze-like stone.  When I picked it up and held it the thing that struck me about this stone was it’s softness – and just by holding it it brought a sense of tranquility.  Often I see or hold stones and its texture and color brings other emotions of almost all of which are not tranquility.  I’m not saying that looking at a nice distant mountain stone doesn’t bring about a sense of peace but this stone exuded a state of tranquility.  Much like when you are quietly walking through a forest where even the sound of your feet somehow never escapes the ground to your ears.  That kind of quietness – that sense of peace.

We debated a long time how to display this stone.  Our first thought was just a simple pillow – I still think this is best – but in the end we wanted to have a diaza made for this stone so we can display it as some future point in a show.  Is this stone perfectly smooth – we think not, but it does give a sense of smoothness in a turbulent world.  My personal work is often extremely stressful, most start-ups are, and the one I’m helping is no exception.  Trying to raise capital, building a product on a limited budget, and trying to meet often conflicting priorities will raise one’s blood pressure. What I do find though when I think my day is spiraling out of control is that I walk away from my computer(s) and I take a few minutes to gaze upon this stone at least for a short moment a sense of tranquility departs from it and envelops my state of mind.
Let me say that many who read this post might wonder if the stress hasn’t perhaps sent me over the ‘edge’ – no pun intended – but I would challenge you that if your stones or suiseki isn’t evoking this kind of visceral reaction are you taking enough time to study your stone to see what it has to offer?

I must admit that before we took up suiseki and tanseki trips, we often saw stones and quickly passed by them. Sometimes with a brief appreciation but often that was only fleeting.  Perhaps age has something to do with the desire to slow down and to take the time to be a bit more observant of one’s surroundings.  I’m not exactly sure but we do know that these stones in our lives recently have caused us to pause and ponder – isn’t that a good thing?

Source: https://samedge.wordpress.com/2010/04/10/northern-california-suiseki-stones/

Thủy Thạch của Bắc California
Sam Edge
Võ Tấn Phát dịch


Trước đó vào mùa hè hội đá của chúng tôi đã tổ chức các chuyến đi đến các con sông Trinity và Klamath. Trong lúc lái xe đến chỗ cắm trại trên sông Klamath chúng tôi dừng lại ăn trưa trên bờ sông Trinity. Một chỗ phong cảnh đẹp có bàn ghế dưới bóng râm của những tán cây, và gió nhẹ thổi qua con sông đang gầm vang rền. Tôi sẽ đăng hình chuyến đi đó khi có dịp.

Sau bữa trưa chúng tôi đi dọc theo bờ sông tìm kiếm đá. Trong khi đang lang thang lật các viên đá lên ngắm nghía, tôi đụng một đám cây rậm rạp kéo dài xuống tận mé nước. Tôi quyết định lục lọi trong những bụi cây này và bất ngờ thấy hòn đá này nằm trên mặt đất. Janet thường nói trong nhiều chuyến tìm đá là có những hòn đá cứ nằm đó dường như chờ người tới lượm. Hòn đá xinh đẹp này là một trường hợp như vậy. Không có phần nào của hòn đá nằm chìm dưới đất cả – cứ như hòn đá kiên nhẫn nằm chờ đợi tôi đến lượm lên và chiêm ngưỡng nó vậy.

Trinity River Stone, photo by Sam Edge
Trinity River Stone, photo by Sam Edge

Nhiều người nhìn thấy hòn đá này sẽ nói “hòn đá này đã được mài bóng!” Và thật sự là nếu chính tôi không thấy hòn đá này và lượm nó lên như vậy thì chắc chắn tôi cũng sẽ nghĩ như thế. Nó có phải là dáng thủy thạch cổ điển không – dĩ nhiên không. Tôi có yêu thích hòn đá này không – dĩ nhiên là có!

Tôi đem hòn đá này đến hỏi ý kiến Mas. Ông đồng ý là nếu mà không có mặt ở đó thì ông cũng sẽ nghĩ rằng bề mặt già cỗi của hòn đá là do mài mòn. Mas nghĩ rằng đây là viên đá đẹp nhất mà cả nhóm đã lượm được ngày hôm đó – ít ra là cho đến lúc đó… Hòn đá đẹp cả hai mặt. Chúng tôi chọn chưng mặt này ra trước vì “cảm thấy đẹp hơn”. Một vài người thấy hòn đá này cứ đòi cắt hòn đá để nó thành hình núi đẹp. Nhưng cắt hòn đá này là cắt đi linh hồn và vẻ đẹp của hòn đá. Hãy nghĩ về những năm tháng hòn đá này nằm dưới nước được mài mòn do nước và cát cứ chảy mãi miết qua bề mặt đá. Phải mất bao lâu mới tạo được bề mặt láng và dáng già cỗi miên man như thế. Hiển nhiên hòn đá đã nằm dưới nước năm này qua năm khác. Duyên cớ gì mà hòn đá đã tới bờ sông và quyết định nằm lại đó thay vì trở lại dòng sông khi nước dâng vào mùa đông sau đó – ai mà biết được. Có lẽ nếu chúng tôi không có mặt hôm đó để lượm hòn đá lên thì nó đã quay lại lòng sông vào mùa đông năm đó khi nước theo chu kỳ lại đầy tràn cuồn cuộn chảy. Nhưng vào ngày thứ bảy đó chúng tôi đã ở đó đúng lúc để nhận ra vẻ đẹp của nó và thêm vào bộ sưu tập của mình.

Xin nói thẳng là đây không phải là viên đá mà chúng tôi sẽ bán hay tặng. Đến lúc nào đó nó sẽ được trả về dòng sông Trinity để nhắc nhở chúng ta rằng hầu hết mọi thứ trên đời không phải là của cải sở hữu mà chỉ là đồ thuê mướn. Tôi hy vọng rằng cái đế gỗ do Koji Suzuki chạm khắc sẽ cho thấy được hết vẻ đẹp của hòn đá lúc trưng bày.

Chiều hôm đó chúng tôi đi tiếp tới sông Klamath và ngủ chỉ cách bờ sông 100 m. Sáng Chủ Nhật trong khi đang dạo trên bờ sông tôi quyết định quay lại lấy một hòn đá tôi để riêng ra cho Mas coi và hỏi ý kiến ông. Trong khi quay lại và trước khi qua một lùm cây rộng khoảng 2 m để đến chỗ cả nhóm đang ngồi coi cá hồi nhỏ đang vượt sông, tôi nhìn xuống và thấy hòn đá này.

Tranquility, photo by Sam Edge
Tranquility, photo by Sam Edge

Chúng tôi sẽ đăng thêm nhiều tấm hình của hòn đá này độc giả thấy sắc cổ màu đồng của hòn đá là tự nhiên và không do tay người mài. Lúc đầu khi tôi thấy nó tôi không chắc nó là gì khác hơn là một hòn đá màu đồng sậm. Khi lượm nó lên và cầm trong tay thì điều làm tôi ngạc nhiên là sự mềm mại của hòn đá – và chỉ cần cầm trong tay là nó đem lại cảm giác bình an. Thường khi tôi nhìn thấy hay cầm một hòn đá, bề mặt và màu sắc của nó gợi những cảm giác hầu hết không phải là bình an. Tôi không nói là khi ta nhìn một hòn đá tuyệt vời hình núi xa thì ta không có cảm giác thanh bình, nhưng hòn đá này như ứa ra sự bình an. Tựa như khi ta yên lặng dạo bước qua một khu rừng mà thậm chí tiếng bước chân không thoát khỏi mặt đất để tới tai ta. Chính sự yên tĩnh đó – chính cảm giác yên bình đó.

Chúng tôi đã tranh luận rất lâu làm sao để trưng bày hòn đá này. Lúc đầu chúng tôi nghĩ chỉ cần đặt trên một cái gối đơn giản – tôi vẫn nghĩ đó là cách tốt nhất – nhưng cuối cùng chúng tôi muốn có một cái đế gỗ để trưng bày hòn đá như một tâm điểm trong triển lãm trong tương lai. Hòn đá có hoàn toàn phẳng lặng không – chúng tôi không nghĩ vậy, nhưng nó đem lại một cảm giác phẳng lặng trong một thế giới hỗn loạn. Công việc của tôi thường vô cùng căng thẳng, hầu hết các công ty khởi nghiệp đều như vậy, và công ty mà tôi đang tư vấn cũng không phải ngoại lệ. Tìm vốn đầu tư, tạo ra sản phẩm với ngân sách giới hạn, và cố gắng làm theo những tiêu chuẩn đôi khi mâu thuẫn nhau, tất cả đều làm điên đầu. Nhưng ngày nào mà tôi thấy mệt mỏi bất lực, tôi thấy rằng nếu tôi đứng dậy rời bàn làm việc và ngắm nhìn hòn đá này chỉ vài phút thôi, thì một cảm giác bình an sẽ rời hòn đá đến ôm ấp hồn tôi dù chỉ trong chốc lát. Nhiều người đọc tới đây sẽ nghĩ rằng căng thẳng đẩy tôi xuống bờ vực [tác giả chơi chữ: edge là họ của tác giả mà cũng có nghĩa là bờ vực – ND] – nhưng nếu hòn thủy thạch của bạn không gợi nên phản ứng tự đáy lòng như thế này, tôi muốn hỏi rằng bạn đã dành đủ thời gian nghiên cứu hòn đá để thấy nó đem lại điều gì cho bạn chưa?

Tôi phải thừa nhận rằng trước khi nhập môn thủy thạch và đi tìm đá, chúng tôi cũng thường thấy đá và chỉ lướt qua thôi. Đôi khi có chút yêu thích nhưng thường thoáng qua rồi thôi. Có lẽ tuổi tác làm chúng tôi mong muốn chậm rãi lại và để thời gian quan sát kỹ hơn thế giới xung quanh. Tôi không biết chắc nhưng những hòn đá đã đi vào đời chúng tôi gần đây đã làm chúng tôi dừng lại và suy gẫm – như thế không tốt sao?

Pathway to Zen — Janet Roth

Pathway to Zen
Janet Roth

I have written before about the suiseki that was given to Mas by his teacher, Mr. Hirotsu.  It is not a stone that immediately strikes the eye but instead rewards long, quiet, contemplation.  As I’ve related, Mas said he did not understand the stone at all when Mr. Hirotsu gave it to him. Over many years he came to realize that Hirotsu-sensei had been trying to lead him, through this suiseki, to the world of Zen.

“Pathway to Zen” (“Lối Thiền”); 7″ x 4.5″ x 5″; Keiseki Hirotsu
“Pathway to Zen” (“Lối Thiền”); 7″ x 4.5″ x 5″; Keiseki Hirotsu

Mas could certainly appreciate dramatic stones and even enjoyed a bit of “bling”, but always it was the spiritual depths of quiet and subtle suiseki that drew him. This can perhaps be felt in the stone he called “Daruma”. Like the one from Mr. Hirotsu, it has depths waiting to be explored.

“Daruma” (“Đạt Ma”); 6″ x 4.5″ x 6″; Mas Nakajima
“Daruma” (“Đạt Ma”); 6″ x 4.5″ x 6″; Mas Nakajima

This past summer I joined a few friends for a collecting trip around Northern California.  I was not planning to collect any stones for myself but was there to enjoy time with friends and to help guide the group to collecting locations. One of the stops was, of course, a place on the Klamath River, deep in the Klamath Mountains of Northern California, where Mas and I loved to collect.

I chose a beautiful spot with a view of the river and scattered some of Mas’ ashes. Almost immediately I looked down, and found a very beautiful little stone, which reminded me of the one from Mr. Hirotsu.

Our good friends Tan-Phat Vo and Lisa Vole were also along on the trip. Phat had learned from Mas the craft of carving daiza and we had all spent much time over the years discussing the art and spirit of suiseki. At lunch I handed my little stone to Phat and asked him if he thought he could make a daiza for it, to which request he very generously agreed.

Recently Phat and Lisa paid a visit to California and brought me the finished suiseki. I had forgotten how beautiful the stone was – and now, finished as a suiseki in Phat’s exquisite daiza, it is sublime.

“Gateway to Zen” (“Cửa Thiền”); 4″ x 2″ x 5″; Tan-Phat Vo
“Gateway to Zen” (“Cửa Thiền”); 4″ x 2″ x 5″; Tan-Phat Vo

It gives me such joy to live with this trinity of stones from Mas, his teacher, and his student. I can only hope that someday I too will be able to glimpse that spiritual realm to which these suiseki lead.

Source: https://suisekiart.com/2022/01/15/pathway-to-zen/

Lối Thiền
Janet Roth
Võ Tấn Phát dịch

Tôi đã viết về viên thủy thạch Mas được vị thầy là ông Hirotsu tặng. Đó không phải là một viên thủy thạch gây chú ý ngay tức khắc, mà cần một sự suy tư lâu dài trong tĩnh lặng mới thưởng nghiệm được. Theo đó, Mas kể rằng anh không hề hiểu được hòn đá khi ông Hirotsu đem tặng. Phải qua nhiều năm sau Mas mới hiểu ra vị thầy Hirotsu đã gắng dẫn dắt anh, thông qua thủy thạch, vào thế giới Thiền.

Dĩ nhiên Mas cũng thích những viên đá nhiều kịch tính và thậm chí đôi khi một số đá sặc sỡ nữa, nhưng chính những hòn thủy thạch yên tĩnh, nhẹ nhàng, sâu lắng thấm vào tâm hồn mới thực sự thu hút Mas. Điều này có thể cảm nhận được từ viên đá Mas đặt tên là “Đạt Ma”. Giống như viên đá của ông Hirotsu, nó có những chiều sâu thẳm chờ ta khám phá.

Mùa hè vừa rồi tôi cùng với vài người bạn đi tìm đá ở Bắc California. Tôi không dự tính sẽ tìm đá cho mình mà chỉ đi chung vui với bạn hữu và hướng dẫn họ tới các nơi tìm đá. Một trong các điểm dừng, dĩ nhiên là một bãi đá trên sông Klamath, nằm sâu trong rừng núi Klamath ở California, một chỗ tìm đá mà Mas và tôi yêu thích.

Tôi chọn một chỗ phong cảnh tuyệt đẹp nhìn xuống dòng sông, và rải một ít tro cốt của Mas. Gần như ngay lập tức tôi nhìn xuống và thấy một viên đá nhỏ và tuyệt, làm tôi nhớ ngay đến viên đá của ông Hirotsu.

Hai người bạn thân Phát và Trang cũng đi cùng chuyến tìm đá này. Phát học cách làm đế của Mas và qua nhiều năm tháng chúng tôi đã thảo luận về nghệ thuật và tinh tuý của môn thủy thạch. Vào lúc ăn trưa tôi đem hòn đá nhỏ ra và hỏi thử Phát có thể làm cái đế gỗ cho hòn đá không, thì anh chàng vui vẻ đồng ý.

Mới đây Phát và Trang đến California và đem đến viên thủy thạch hoàn tất. Tôi đã quên mất vẻ đẹp của viên đá — giờ đây đã thành một viên thủy thạch hoàn hảo với cái đế gỗ thanh tú do Phát làm, nó trông tuyệt hảo.

Khó nói hết được niềm vui của tôi khi ngắm nhìn bộ ba viên thủy thạch này, một viên của người thầy của Mas, một viên của Mas, và một viên từ người học trò của Mas. Tôi chỉ có thể ước mong rằng sẽ có ngày tôi chạm đến chốn tinh thần mà những hòn thủy thạch này dẫn dắt ta vào.

The Suiseki Art of Mas Nakajima

EBFBB08F-89A4-4A6E-896B-9A4F86B09B2F
From Mas and Janet’s suiseki collection


The Suiseki Art of Mas Nakajima

Mas Nakajima and Janet Roth

My sculpture combines natural stone and wood to create harmony by integrating the life of wood with the simplicity and purity of natural stone. I begin by finding stones in riverbeds and mountains in California, and keep the stones until I am ready to integrate them with the chosen wood. The process of unifying these two materials, by specific selection and by accidental match, results in unexpected and endless possibilities.

Working with wood and stone is very familiar to me, having been born and raised in a traditional Japanese-style wooden house, in a small town near the Japan Alps, surrounded by mountains, rivers, and forests. Twenty-five years of building and designing houses in the Bay Area developed my aesthetic sensibility and my understanding of the relationship between an object and the surrounding space.

The use of natural rocks in my art originates from suiseki, a Japanese form of stone appreciation that has over a thousand years of history. We invite you to join us here to study and discuss suiseki art, both traditional Japanese suiseki and new forms of natural stone art.

Source: https://suisekiart.com/suiseki-art/

—————

39133318-7826-440E-9EFC-C6A545899044
From Mas and Janet’s suiseki collection


Nghệ thuật Thủy thạch của Mas Nakajima

Mas Nakajima và Janet Roth
Võ Tấn Phát dịch

Tác phẩm điêu khắc của tôi kết hợp đá tự nhiên và gỗ nhằm tạo ra sự hài hoà bằng cách kết hợp sự sống động của gỗ với sự đơn giản và thuần khiết của đá. Tôi bắt đầu bằng việc đi tìm đá dưới lòng sông hay trên núi ở California, và để những hòn đá đó riêng ra đến khi tôi sẵn sàng hợp nhất chúng với loại gỗ được chọn. Quá trình hợp nhất hai loại vật liệu này, bằng sự lựa chọn đặc biệt cũng như tác hợp ngẫu nhiên, đưa đến những khả năng bất ngờ và vô tận.

Làm việc với gỗ và đá là chuyện quen thuộc với tôi, vì tôi sinh ra và lớn lên trong một ngôi nhà gỗ truyền thống của Nhật, trong một ngôi làng nhỏ gần rặng núi Alps Nhật Bản, vây quanh là núi, sông, và rừng rậm. Hai mươi lăm năm xây dựng và thiết kế nhà ở vùng Vịnh San Francisco này đã giúp phát triển cảm năng mỹ học của tôi và sự am hiểu mối quan hệ giữa một vật và không gian xung quanh.

Việc dùng đá tự nhiên trong nghệ thuật của tôi bắt nguồn từ thủy thạch, một hình thức thưởng ngoạn đá của Nhật với cả ngàn năm lịch sử. Mời các bằng hữu hãy cùng chúng tôi đến đây học hỏi và thảo luận về nghệ thuật thủy thạch, gồm cả thủy thạch truyền thống Nhật Bản và những hình thức mới về nghệ thuật đá tự nhiên.

—————

Janet and Mas’s blog: https://suisekiart.com

On Yosemite and this suiseki: https://suisekiart.com/2016/06/18/yosemite-falls/

Some of Mas’s amazing art works: https://jtroth.smugmug.com/Art/Suiseki-Art/Mas-Nakajima-Suiseki-Art/

Interview with Janet and Mas: http://m.dailygood.org/story/1796/suiseki-the-japanese-art-of-stone-appreciation-richard-whittaker/

A tribute to Mas: https://bonsaitonight.com/2018/09/18/the-suiseki-art-of-mas-nakajima/

Wabi-sabi

95789890-AD27-4881-AEA1-45364EFF330D
“Wabi-sabi,” Mas Nakajima and Janet Roth’s suiseki collection, photo by Mas Nakajima

“Wabi-sabi is a beauty of things imperfect, impermanent, and incomplete.
It is a beauty of things modest and humble.
It is a beauty of things unconventional.”

“Wabi-sabi is not found in nature at moments of bloom and lushness, but at moments of inception or subsiding. Wabi-sabi is not about gorgeous flowers, majestic trees or bold landscapes. Wabi-sabi is about the minor and the hidden, the tentative and the ephemeral: things so subtle and evanescent they are invisible to vulgar eyes.”

Source: Leonard Koren, Wabi-Sabi for Artists, Designers, Poets and Philosophers

AA823734-81E7-4894-BFB2-6B7399F382C3

Suiseki named “Wabi-Sabi” from Klamath River, California, in Mas Nakajima and Janet Roth’s collection.

Picture source: https://jtroth.smugmug.com/San-Francisco-Suiseki-Kai/Exhibits/SFSK-2016-Exhibit/i-Xrjc5tJ/A

—————

“Wabi-sabi là vẻ đẹp của những thứ không hoàn hảo, vô thường, và bất toàn.
Đó là vẻ đẹp của những thứ bình dị và khiêm nhường.
Đó là vẻ đẹp của những thứ phi truyền thống.”

“Wabi-sabi không thể tìm thấy trong thiên nhiên ngay lúc nở rộ hay xanh tốt, mà vào lúc khởi mầm hay khi đã lắng dịu xuống. Wabi-sabi không phải là vẻ đẹp của một đóa hoa rực rỡ, một thân cây oai phong hay một phong cảnh kỳ vĩ. Wabi-sabi là về cái nhỏ bé và cái bí ẩn, cái bất định và cái vô thường: những thứ quá tinh tế và phù du không thể nhìn thấy bằng mắt tục.”

—————

Wabi-sabi – 侘寂 – sá tịch

Hideko’s Stone – Janet Roth

14A3F57B-80CF-4888-9E9C-93D2A9B3B0E6
Hideko’s suiseki – photo from Janet Roth’s blog

Hideko’s Stone
Janet Roth

Hideko Metaxas found this stone many years ago on the Klamath River. As often seems to be the case with really good suiseki, it was lying right-side-up on the surface, seemingly waiting to be discovered.  Hideko says about this stone:

When I first found this stone, I knew it was extraordinary.  It gave me the feeling of times long past. The restrained and subtle color, with its deep, rusty, weathered, patina gives it a calm, consoling feeling.   The gentle, quiet, shape is tender and comforting. The wrinkles and furrows that run through the middle of the stone suggest that something happened a long time ago, but that everything is now quiet. The size is small enough to hold in my palms and hear and feel what the stone is trying to tell me – or maybe what I want to hear from the stone. When I hold it in my hands I feel at one with the universe and the magical healing power of the stone embraces my soul.

Mas right away fell in love with this stone when he saw it at Hideko’s house.  He said:

This is not the type of stone that will stand out in a suiseki contest, but even so it caught my eye immediately.  The beauty of its depth, modesty and simplicity all combine to create a deep wabi-sabi   feeling.  It reminded me of a special gift I received from our suiseki teacher, Mr. Hirotsu.

“Pathway to Zen” (“Lối Thiền”); 7″ x 4.5″ x 5″; Keiseki Hirotsu
“Pathway to Zen” (“Lối Thiền”); 7″ x 4.5″ x 5″; Keiseki Hirotsu

About 25 years ago, not long before  he passed away, he gave me a little suiseki, which he loved. At that time   I didn’t quite understand what he was trying to show me with this gift. For Mr. Hirotsu suiseki were the way into the world of Zen, but I could not yet follow along with him.

One way to appreciate stones is through the natural landscapes and figures defined in traditional suiseki.  Another way is to go beyond this into the realm of fine art.  However, just as most of the universe is “dark matter”, hidden from our view, behind these visual forms is a very personal, emotional and spiritual world of suiseki.  After many years had passed I realized that Hirotsu-sensei was trying to lead me to this Zen world with his valuable gift.

Hideko says there are many ways to appreciate suiseki.  She tells about the time when Nancy Eaton, the editor of the Golden Statements bonsai magazine, was publishing an article about Mr. Hirotsu and his suiseki.  Nancy asked Hirotsu-sensei if he had any advice for suiseki admirers; he said calmly, with a gentle smile, ”just enjoy it”.

Source: https://suisekiart.com/2008/08/08/hidekos-stone/

————

Hòn đá của Hideko
Janet Roth
Võ Tấn Phát dịch

Hideko Metaxas tìm thấy hòn đá này nhiều năm trước ở sông Klamath. Giống như nhiều viên thủy thạch tuyệt hảo, nó nằm phơi phía mặt đẹp nhất lên, dường như chờ đợi được ai đó tìm ra. Hideko nói về viên đá này:

Khi tôi tìm vừa thấy hòn đá này, tôi biết rằng nó rất đặc biệt. Nó gợi cho tôi cảm giác về một thời xưa xa vắng. Cái màu sắc chừng mực và nhẹ nhàng, với bề mặt dãi dầu mưa nắng, cũ kỹ, sâu lắng, tạo cho ta một cảm giác yên bình, khuây khỏa. Cái hình dáng dịu dàng, trầm mặc của nó làm ta mềm lòng và dễ chịu. Những nếp nhăn và đường rãnh chạy giữa hòn đá cho thấy điều gì đó đã xảy ra từ rất lâu rồi, nhưng giờ đây mọi chuyện đều yên tĩnh. Hòn đá nhỏ có thể cầm gọn trên bàn tay và nghe cảm được điều hòn đá muốn truyền đạt cho tôi – hay có lẽ điều tôi muốn nghe được từ hòn đá. Khi tôi nâng nó trên tay tôi cảm thấy hoà mình vào với vũ trụ, và thấy năng lượng chữa trị huyền diệu của nó che chở linh hồn tôi.

Mas ngay lập tức yêu thích hòn đá này khi nhìn thấy ở nhà Hideko. Ông nói:

Đây không phải là loại đá nổi bật trong một cuộc thi thủy thạch, nhưng dù thế nó đập vào mắt tôi ngay lập tức. Vẻ đẹp sâu thẳm, khiêm nhường và giản dị của nó cùng tạo ra cảm giác wabi-sabi. Nó gợi nhớ lại món quà tôi nhận được từ người thầy môn thủy thạch của chúng tôi, ông Hirotsu.

Khoảng 25 năm trước, không lâu trước khi mất, ông tặng tôi một viên thủy thạch ông rất quý. Lúc đó tôi không hiểu hết ông muốn truyền lại gì cho tôi với món quà này. Với ông Hirotsu thủy thạch là một con đường đi vào thế giới Thiền, nhưng tôi vẫn chưa thể dõi theo được bước chân ông.

Một cách để thưởng thức thủy thạch là qua những viên đá có dạng phong cảnh tự nhiên và hình người hay thú vật theo môn thủy thạch truyền thống. Một cách khác là vượt qua truyền thống để đi vào lĩnh vực nghệ thuật. Tuy nhiên, cũng như hầu hết vũ trụ được cấu thành từ “vật chất tối”, vô hình trong mắt ta, đằng sau những hình dạng nhận biết được bề ngoài là một thế giới của thủy thạch, rất cá nhân, đầy cảm tính và nặng phần hồn. Nhiều năm trôi qua tôi mới nhận ra được rằng người thầy Hirotsu đã dẫn tôi vào thế giới Thiền bằng món quà vô giá này.

Hideko nói là có nhiều cách để thưởng ngoạn thủy thạch. Bà kể lại có lần khi Nancy Eaton, chủ bút của tạp chí Golden Statements về bonsai (bồn tài – cây cảnh), viết một bài về Hirotsu và thủy thạch của ông. Nancy hỏi thầy Hirotsu có lời khuyên gì cho những người mê thủy thạch; ông nói điềm tĩnh với một nụ cười nhẹ: “chỉ cần tận hưởng nó”.

Nguồn: https://suisekiart.com/2008/08/08/hidekos-stone/