Poetry – Thanh Tâm Tuyền

426932AB-BC10-4C1B-B1C6-1C060F6E2410
Thanh Tam Tuyen by Dinh Cuong


Resurrection

Thanh Tam Tuyen
Translation by Dinh Linh

I want to cry like I want to vomit
on the street
crystal sunlight
I call my own name to soothe my longing
thanh tam tuyen
evening a star breaks against a church bell
I need a secret place to kneel
for a little boy’s soul
fearful of a fierce dog
a hungry dog without colors

I want to die like I want to sleep
although I’m standing on a river bank
the deep dark water is restless
I scream my own name to slake my rage
thanh tam tuyen
night falls onto a sinful whispering realm
O child wearing a red kerchief
Hey there wolf
a wandering sort of wolf

I crave suicide
an eternal sort of murderer
I scream my own name in distress
thanh tam tuyen
strangle myself into collapsing
so I could be resurrected
into an ongoing string of life
mankind doesn’t forgive the crime of murder
the executioners kneel
the time of resurrection

a shout is a prayer
for the waiting centuries
I want to live like I want to die
among intersecting breaths
a flaming chest
I call softly
dear
open the door to your heart
my living spirit has turned into a child
as pure as the truth one time.

Source: http://poeticinvention.blogspot.com/2006/12/poet-and-fiction-writer-thanh-tam.html?m=1

Definition of a Good Poem
Thanh Tam Tuyen
Translation by Dinh Linh

more than a species of frightful crow
white curtain a worried finger rubbing the eye
let’s drop it into the sky’s evening
a life as round as a green rice flake
third season of a year dripping milk
as lucky as a poem with agreeable consonants

syllogism needed
a man must die
you’re a man so you must die
a public notice
sleep children the hearts of loved ones
a sacred journey without end conducted with blood

how many creative works completed
only to be summed up with a spoken word
you should use your work to say farewell to everyone

a line of poetry as good as a saying
a good poem is the final death

so long the bed the table the chair
one person two persons three persons

one person two persons three persons

Source: https://www.realpoetik.club/2008/12/thanh-tam-tuyen.html?m=1

In the Name of
Thanh Tam Tuyen
Translation by Dinh Linh

Au nom du front parfait profond—Eluard

An imperfect love
Inside the soul of each eye
A shameful life

A mute chest without voice
Lips without laughing substance
Starving senses

An alley night surrounding window
A seated person forgetting time
Emotions demanding an exit

A free barren hand
Flowers declining youthful hair
Measured breaths

The survival of one person
The survival of many people
Innocent people

In the name of
Love freedom man
I have the right to call forth

Those who have died to show up
Those still alive to raise their hands

Source: https://www.realpoetik.club/2008/12/thanh-tam-tuyen.html?m=1

Let me cry with your eyes, the love stories of Budapest
Thanh Tam Tuyen
Translation by Nu-Anh Tran

Let me cry with your eyes
The love stories of Budapest
Me with a heart you with a heart
They fill the streets with tanks and canons.
Let me experience anger inside your chest

Let me scream with your throat
Tomorrow’s sky flies radiantly
Drunk with murder, they kill humans like bricks and tiles
Just as our hearts thirst for the future.
Let me tremble with your cheeks

Let me die with your skin.

I will live by your breath
Oh, those of you who follow.

Let me cry with your eyes
The love stories of Budapest

Source: https://digitalassets.lib.berkeley.edu/etd/ucb/text/Tran_berkeley_0028E_13291.pdf

Let Me Cry with Your Eyes My Love Affair with Budapest
Thanh Tam Tuyen
Translation by Thuy Dinh

Let me cry with your eyes
My love affair with Budapest
My heart and yours each of us a heart
They fill the streets with artillery tanks.

Let me harness the anger in your breasts
As they fire steel into lipstick-shaped muzzles
At each crossroad my face becomes a barricade.

Let me howl from your throat
As the bright morning takes wing
They knock us down like bricks
Drunk in their kill-lust
The way we thirst for the future.

Let me seethe with your cheeks
While they seal off border routes
Our joined fingers flutter like breath
My body waits.

Let me trade my sleep for your
Stress-riven, bullet-grazed forehead
It’s never night for night never comes
They attack in the morning it lasts forever.

Let me die in your skin
Threaded into the tanks’ endless tracks
I will live by your breath
O the ones in your stead

Let me cry with your eyes
My love affair with Budapest.

December 1956

Source: https://www.asymptotejournal.com/blog/2022/03/12/we-stand-with-ukraine-let-me-cry-with-your-eyes-my-love-affair-with-budapest-by-thanh-tam-tuyen

Serendipity
Thanh Tam Tuyen
Translation by Nguyen Thi Phuong Tram

Two people loved each other randomly

like together on a train

the train crossing a bridge to the sound of grinding metal, gushing water

looking back at the dim fire of a city by the river

a dreary childhood city lulled under a foul sky

a faith covered in ashes

love each other randomly

as the moon serendipitously peaks through the clouds

the engine at the head exhausted stopped by a small station

by a single night light

the old station master’s face like a clock hand unmoving

late in a dark forest, not a single resounding noise

I asked myself what chance would bring us together

when we’re both choked up

in a dying past without any word of mourning

today falls asleep beneath layers of blankets

tomorrow abandoned like a child under a carpet bombing

I asked myself what chance would bring us together

Source: https://songngutaitram.org/2021/01/12/thanh-tam-tuyen-serendipity-tinh-co/

About the author (by Dinh Linh)

Poet and fiction writer Thanh Tam Tuyen’s life mirrored the turbulent, tragic and now defunct Republic of South Vietnam. Born in 1936, he published 12 books. The first, Tôi Không Còn Cô Độc [I’m No Longer Desolate], was released in Saigon in 1956. That same year, he co-founded the groundbreaking literary journal Sáng Tạo [Creativity]. Drafted into the army, he served two stints, 1962-1966, then from 1968 until the end of the war in 1975. He was then imprisoned for seven years by the victorious Hanoi government. Released, he emigrated to the US and settled in Minnesota, where he died just in March of 2006. Thanh Tam Tuyen introduced a cleaner, starker music into Vietnamese poetry. He was also the first Viet poet to write about jazz.

Source: http://poeticinvention.blogspot.com/2006/12/poet-and-fiction-writer-thanh-tam.html?m=1

Author’s page on vietlit: https://vietnamlit.org/wiki/index.php?title=Thanh_Tam_Tuyen

Phục sinh

tôi buồn khóc như buồn nôn
ngoài phố
nắng thủy tinh
tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
thanh tâm tuyền
buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường
tôi xin một chỗ quỳ thầm kín
cho đứa nhỏ linh hồn
sợ chó dữ
con chó đói không màu

tôi buồn chết như buồn ngủ
dù tôi đang đứng trên bờ sông
nước đen sâu thao thức
tôi hét tên tôi cho nguôi giận
thanh tâm tuyền
đêm ngã xuống khoảng thì thầm tội lỗi
em bé quàng khăn đỏ ơi
này một con chó sói
thứ chó sói lang thang

tôi thèm giết tôi
loài sát nhân muôn đời
tôi gào tên tôi thảm thiết
thanh tâm tuyền
bóp cổ tôi chết gục
để tôi được phục sinh

từng chuỗi cuộc đời tiếp nối
nhân loại không tha thứ tội giết người
bọn đao phủ quỳ gối
giờ phục sinh

tiếng kêu là kinh cầu
những thế kỷ chờ đợi

tôi thèm sống như thèm chết
giữa hơi thở giao thoa
ngực cháy lửa
tôi gọi khẽ
em
hãy mở cửa trái tim
tâm hồn anh vừa sống lại thành trẻ thơ
trong sạch như một lần sự thật

Nguồn: Thanh Tâm Tuyền, Tôi không còn cô độc, Người Việt xuất bản, in tại nhà in Hợp Lực xong ngày 15-10-1956


Định Nghĩa Một Bài Thơ Hay

hơn một loài quạ đen khủng khiếp
cánh màn trắng ngón tay lo âu vuốt mắt
hãy đánh rơi vào buổi chiều của trời
một cuộc đời tròn như hạt cốm
mùa thứ ba trong năm nhỏ sữa
may mắn như bài thơ gồm những âm trắc đồng tình

cần thêm vào tam đoạn luận
người là phải chết
mày là một người vậy mày phải chết
một yết thị
các con hãy ngủ tim những người thân yêu
cuộc hành trình thiêng liêng đi mãi bằng dòng máu

hoàn thành bao nhiêu tác phẩm
chỉ để sau rốt kết luận một lời
anh hãy từ biệt mọi người bằng tác phẩm của anh

một câu thơ hay tự nhiên như lời nói
bài thơ hay là cái chết cuối cùng

giã từ cái gường cái bàn cái ghế
một người hai người và ba người

một người hai người và ba người

Nguồn: Thanh Tâm Tuyền, Tôi không còn cô độc, Người Việt xuất bản, In tại nhà in Hợp Lực xong ngày 15-10-1956

Nhân Danh

Au nom du front parfait profond
(Éluard)

Tình yêu không trọn vẹn
Trong hồn mắt mỗi người
Cuộc đời hổ thẹn

Ngực câm không tiếng nói
Chất cười không thuộc môi
Giác quan đói khát

Ðêm hẻm vây cửa sổ
Người ngồi quên thời gian
Tình cảm đòi mở ngỏ

Bàn tay trơ tự do
Hoa chối từ tóc biếc
Hơi thở đắn đo

Sự sống còn một người
Sự sống còn nhiều người
Những người vô tội

Nhân danh
Tình yêu tự do người
Tôi được quyền kêu gọi

Những người đã chết xin có mặt
Những người còn sống xin giơ tay

Nguồn: Thanh Tâm Tuyền, Liên Đêm mặt trời tìm thấy, Sáng Tạo xuất bản, Sài Gòn 1964

Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest

Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest
Anh một trái tim em một trái tim
Chúng kéo đầy đường chiến xa đại bác
Hãy cho anh giận bằng ngực em
Như chúng bắn lửa thép vào
Môi son họng súng
Mỗi ngã tư mặt anh là hàng rào

Hãy cho anh la bằng cổ em
Trời mai bay rực rỡ
Chúng nó say giết người như gạch ngói
Như lòng chúng ta thèm khát tương lai
Hãy cho anh run bằng má em
Khi chúng đóng mọi đường biên giới
Lùa những ngón tay vào nhau
Thân thể anh chờ đợi
Hãy cho anh ngủ bằng trán em
Ðau dấu đạn
Ðêm không bao giờ không bao giờ đêm
Chúng tấn công hoài những buổi sáng
Hãy cho anh chết bằng da em
Trong dây xích chiến xa tội nghiệp
Anh sẽ sống bằng hơi thở em
Hỡi những người kế tiếp

Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest

12-56

Nguồn:
1. Tạp chí Sáng tạo, số 4, tháng 1-1957
2. Thanh Tâm Tuyền, Liên Đêm mặt trời tìm thấy, Sáng Tạo xuất bản, Sài Gòn, 1964

Tình cờ

Hai người yêu nhau rất tình cờ
như trên cùng một toa xe lửa
tàu chạy qua cầu nghe tiếng sắt và tiếng nước trôi mau
nhìn về đốm lửa yếu thành phố trên sông
thành phố trẻ thơ tiêu điều ru dưới những bầu trời xấu
của lòng tin phủ tro
hãy yêu nhau rất tình cờ
như mặt trăng may mắn thoát ra ngoài vòm mây
chiếc đầu máy mệt nhọc dừng lại một ga nhỏ
với một ngọn đèn đêm
một người giữ ga già mặt đồng hồ kim không chuyển động
và rừng khuya không tiếng vang

tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau
khi chúng ta cùng nghẹn ngào
quá khứ chết đi không một lời than tiếc
hôm nay thiếp dưới lần chăn gai
và ngày mai ngày mai bơ vơ như đứa trẻ trong cơn oanh tạc
tôi tự hỏi sự tình cờ nào đưa chúng ta gần nhau

Nguồn: Thanh Tâm Tuyền, Tôi không còn cô độc, Người Việt xuất bản, in tại nhà in Hợp Lực xong ngày 15-10-1956

Chân dung Thanh Tâm Tuyền của Đinh Cường: http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9561&rb=0202

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s